Có một hôm Má bỗng
Ngẩng đầu hỏi trời cao
Bến bờ của tri thức
Đang nằm ở chỗ nào?
Trời xòe bàn tay nhỏ
Cho nắng xuống trần gian
Rồi chỉ vào bảo: "Đó,
Cũng như nắng, vô vàn"
Tri thức như là nắng
Có trên mọi nẻo đường
Trong từng tranh sách mỏng
Trong góc vườn yêu thương
Ở nơi đâu con tới
Cũng có những điều hay
Con có thể học được
Trong cuộc sống hàng ngày
Con học từ bè bạn
Con học từ Thầy, Cô
Học từ Ba, từ Má
Từ người già, trẻ thơ
Tri thức là vô hạn
Và có ở muôn nơi
Con học tập để biết
Sống có ích cho đời
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét