Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015

THƠ VIẾT NGÀY CUỐI ĐÔNG

Xin lỗi Con nếu một ngày mệt mỏi
Hết sức mình, Má thả chiếc bình rơi
Dẫu với Con, chiếc bình ấy tuyệt vời
Chứa đựng cả chân trời tươi sáng

Xin lỗi Con, nếu một ngày hốt hoảng
Thấy cuộc đời chỉ những chuỗi ngày qua
Muốn trở mình Má buông mọi thứ ra
Thả các Con giữa dòng đời bươn chải

Thì lúc ấy xin Con đừng ngoảnh lại
Ngẩng cao đầu nhìn phía trước bước đi
Đừng trở trăn Má đang nghĩ điều gì
Và vì sao Má lại làm như thế

Hạnh phúc là điều kiếm tìm không dễ
Có đúng, có sai trên mỗi bước ghập ghềnh
Có thể rằng số phận má lênh đênh
Nên hạnh phúc chưa thể nào ở lại

Má chỉ mong một ngày khi vững chải
Hiểu cuộc đời, hiểu thế thái nhân gian
Nhìn chặng đường qua con không phải phàn nàn
Đừng trách cứ số phận mình Con ạ!


12/02/2015 (24.12.2014 ÂM LICH)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét