Sinh nhật ba lăm tuổi
Em gửi quà từ xa
Món quà nghe hơi lạ:
Bánh lọc lá quê nhà
Đã bao năm đi xa
Vẫn nhớ hoài vị bánh
Trong những ngày đông lạnh
Bè bạn tụ nhau làm
Cuộc sống vốn tham lam
Giấc mơ cao hoài mãi
Đôi khi quên ngoảnh lại
Nhìn chặng đường mình qua
Cảm ơn em gửi quà
Món quà rất đặc biệt
Mang tình cảm tha thiết
Của em và quê hương!
(Cuộc sống đẩy mình xa
Xa nhau về địa lý
Nhưng trong lòng, vị trí
Của 6! chúng ta
Thì mãi mãi không xa
Đúng không 6! nhỉ?)
Cô cứ làm thơ kiểu này thì bọn làm sing-gum biết bán cho ai? (Đọc xong trẹo hết cả quai hàm) :))
Trả lờiXóaTa "quẳng" những vần thơ hay thế mà A Sol còn la gì nữa! (Ta nghi ngờ cái quai hàm của nhà Sol đểu quá!)
XóaCô làm thơ mà cứ như viết bài nghiên cứu khoa học thế này, ai hiểu cho thấu. Ta hỏi cô, 6! là cái gì, "sáu giai thừa" à, hay "sáu chấm than"?
XóaÀ...thì ra là thế! Hihihi không giai thừa cũng chả chấm than, là tên riêng nhà Sol ạ! Tên của một nhóm "giang hồ" gồm 6 đứa đấy!
XóaNhưng phát âm nó dư lào mới được chứ?
XóaNhà Sol muốn kiểu nào thì gào kiểu đó, vì trong tay từ ngày đặt cái tên đoa ra tới giờ toàn viết chứ chưa ai đọc cả! :D
XóaNhận xét này đã bị tác giả xóa.
Trả lờiXóa